Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Cay đắng mẹ gánh một bản thân mình, ngọt bùi mẹ dành phần con

“Mỗi lần gặp mặt khó khăn trong cuộc sống, con lại nghĩ tới những hóc búa mẹ đã trải qua để nuôi dưỡng con tới ngày hôm nay, nhờ đó mà con lấy lại động lực tiếp diễn cố gắng, vì con biết rằng những gì con đương đầu chỉ là một phần bé xíu so với mẹ thôi, mẹ nhỉ?” – Làm mẹ thật khó, nhưng khiến cho mẹ, cũng là niềm vinh dự và tự hào to con đối với bất cứ người thiếu phụ nào. Chính bởi vậy, nếu là con, khi còn tí hon hay khi đã lớn khôn, hãy biết trân trọng những thứ quý giá mà phụ vương mẹ bạn đã bỏ ra cho chúng ta.  lòng mẹ Mẹ – người đàn bà hoàn hảo luôn ở bên con trong suốt những năm tháng cuộc đời  Mỗi khi con bồng bột tuổi trẻ vì những chuyện chẳng đâu vào đâu mà giận ba mẹ thì ba thường kể con nghe chuyện mẹ có mang con lúc trẻ, tuy con là đứa thứ ba rồi nhưng mẹ vẫn còn nhỏ nghén ghê lắm. Dù biết ăn là nôn ra rất là khó chịu, mẹ cũng chẳng nhõng nhẽo gì mà gắng ăn đồ bồi dưỡng cho con mạnh bạo từng ngày. Ba kể rồi ba lại vuốt tóc con, vì tóc con khá dài, ba nói “nếu như mẹ không vì thương con thì có khi con còn không được hiện ra trên đời nói chi là có thời gian mà khiến đẹp, ăn chơi với đồng đội trai gái hay giận dỗi với mẹ.” Thế là con im lặng, thui thủi vô bếp, ôm ấp chằm lưng mẹ, tuy mẹ không nhỏ dại không xương, nhưng khi ấp ôm lấy, con vẫn thấy sao mỏng manh quá. Trong khoảng khi còn tí hon, ba đem quà bánh bên ngoài về, lúc nào mẹ cũng gắp cho đồng đội con những cái đùi gà, giết mổ cá, tôm cua, trong khi mẹ lại hay chọn những miếng nát vỡ lẽ cho chén cơm bản thân. Khi con thuận tay gắp bánh kẹo cho cả nhà thì mẹ quay ngang, mẹ nói rằng mẹ ăn đa dạng rồi, có thật thế không hả mẹ? Nhà chính mình khi xưa đến hiện thời cũng còn nghèo lắm, nhưng so với bạn cùng lứa thì anh em con có phần lớn, sách vở mới, quần áo mới, giày dép cặp sách mới… những phần đó do mẹ chắt chiu từng đồng mà sắm sửa cho chúng con. Ngoài ra mẹ lại không chuẩn bị gì cho mình, áo nản lòng quần vải. Con nhớ có lúc con không nắm bắt chuyện, con ngu ngốc so với mẹ với mẹ bạn khác, con không biết mẹ có khóc không mà con chỉ nhân thức tối hôm đó con nghe tiếng thở chầm đủng đỉnh mà kiềm nén phòng bên cạnh. Con làm khổ mẹ rộng rãi quá! Trong suốt 12 năm con đi học cấp 1, 2, 3 thì mẹ luôn là người theo sát con dần dần, là người không quãng nắng mưa đưa rước con từ trên trường đến lớp học thêm. Con nhớ có những ngày con ra học trễ, mẹ vẫn đứng nguyên chỗ đó, cầm trên tay cái bánh bao và chai nước mát lạnh để chờ con tan trường. Có gì có thể sánh ngang tình mẹ? Gia đình nhà người nào mà không có những lúc gượng nhẹ nhau, nhà bản thân cũng thế. Có lần ba mẹ gượng nhẹ nhau dữ lắm, gay gắt lắm, tới nổi con không chịu được, con đã nghĩ bỏ nhà ra đi. Nhưng ngay lúc đó, ba mẹ tĩnh tâm hơn, mẹ ôm ấp con vào lòng mà yên ủi trong khi mẹ là người đang âu sầu hơn. Con may mắn, thật sự, vì ba mẹ luôn nâng niu con như thế. Hiện thời, nhiều khi con chạm mặt những chuyện con nghĩ gian truân, con luôn nhớ về mẹ. Mẹ đi qua bao thử thách và chông gai để nuôi dưỡng con đến ngày bữa nay. Nghĩ tới đó, con lại có thêm động lực và không thể chùn bước. Giả dụ con không đứng lên và bước tiếp thì sao con xứng đáng với mến yêu của mẹ, mẹ nhỉ? Yêu mẹ phổ biến hơn những điều con có thể nói. (An Yên – Guu.vietnam)
Xem nhiều hơn: Lam me don than

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét